www.dieuphap.com

 
Trang Pháp Đàm
Tháng 3 năm 2004
Câu Pháp Đàm  260
Câu Pháp Đàm  261
Câu Pháp Đàm  262
Câu Pháp Đàm  263
Câu Pháp Đàm  264
Câu Pháp Đàm  265
Câu Pháp Đàm  266
Câu Pháp Đàm  267
Câu Pháp Đàm  268
Câu Pháp Đàm  269
Câu Pháp Đàm  270
Câu Pháp Đàm  271
Câu Pháp Đàm  272





Hân Hoan Đón Chào
Chư Tôn Đức, Quí Phật Tử
Cùng Toàn Thể Đọc Giả Bốn Phương



Câu Pháp Đàm Số 268, Ngày 21 Tháng 02 Năm 2004

 

Minh Hạnh thực hiện

 

Thảo luận số một- Kệ ngôn 03 và 04: Nếu gặp chuyện đáng giận mà không giận thi` co' phải là thái độ của người hiểu biết không?

 

TT Giác Đẳng giảng: Thật ra những gi` về thực tế tranh chấp thuộc về hận thù no' là việc rất thường ti`nh ở trong cuộc sống của chúng ta.  Hầu như một người nào lớn lên, trừ khi một vài người co' tâm ti'nh rất nguội  tức  tâm ti'nh đặc biệt từ ḥa ít sân ít giận, đa phần chúng ta  ai cũng co' nhiều nỗi buồn phiền, và chúng ta co' nhiều ly' do cho sự buồn phiền đo', một trong những ly' do mà thường co', đo' là chúng ta giận bởi vi` ly' do hoàn toàn chánh đáng.  Dĩ nhiên con người giận thi` ai cũng thấy chánh đáng, nhưng co' những chánh đáng no' không chánh đáng lắm, nhưng cũng phải nhi`n nhận co' những cái rất  chánh đáng. 

 

Người Trung Hoa ngày xưa họ rất trọng cái đức điềm tỉnh, nhưng rồi họ cũng trọng một điều đo' là một bậc trượng phu cũng phải biết bất bi`nh trước những chuyện đáng bất bi`nh, thịnh nộ trước những chuyện đáng thịnh nộ "Sĩ khả sát bất khả nộ." con người của chúng ta co' đôi lúc trong phận sự làm cha làm mẹ, làm Thầy, làm vị lănh đạo, làm vị trưởng tràng không thể không giận, người ta nói "giáo bất nghiêm Sư chi đoạ"  đôi lúc trong một vai tro` phần hành nào đo' chúng ta phải nói lên nộ khí của mi`nh, và chính vi` vậy ở trong quá khứ những nhà giáo dục thường càng làm việc tích cực bao nhiêu vai tro` của mi`nh, thi` hay co' những sự bực dọc.  Quí vị co' con cái thi` quí vị biết rồi, nếu không thương con thi` thôi, mà thương con thi` phải rày phải la, con lớn lên no' co' nhiều điều hư hỏng, không rày không la thi` đôi lúc không làm tro`n bổn phận của mi`nh, ngay cả sống trong một thời đại, nếu mi`nh là kẻ ưu thời mẫn thế, mi`nh là kẻ y’ thức trước thời cuộc mà không biết giận dữ, thi` đôi lúc cũng không đủ sức mạnh cho chúng ta lên đường nhập cuộc.

 

Xin cung thỉnh TT Trí Siêu no’i nên cảm nghĩ của TT về y’ nghĩa là ở trong đời sống của chúng ta nếu một người thiện tri’, một người sống co’ y’ thức trần gian này gặp điều đáng giận, thi` chúng ta co’ nên giận hay không, cái giận ở đây không phải vi` chuyện nhỏ mọn mà ra, giận ở đây là bởi vi` chuyện đo’ không thể không giận được, thi` xin được biết tôn y’ của TT về điểm này, xin thỉnh TT.

 

TT Trí Siêu: Chúng tôi xin được no'i y' nghĩa của mi`nh trong câu thảo luận số một, ở đây chúng ta phải đặt ba vấn đề khi chúng ta no'i đến việc này.

 

Một thái độ thứ nhất là đối với kẻ phàm phu tục tử, thiếu sự hiểu biết và thiếu nghị lực trong nội tâm mi`nh và không thể tử chủ được

 

Thái độ thứ hai là thái độ của người co' tri', có sự hiểu biết nhưng họ co' chi' khi', của một v ị anh hùng, của một kẻ hào hiệp, y' nghĩa bất vi phi dơng giả, thấy việc nghĩa mà không làm thi` không phải là bâc anh hung, họ với quan niệm đo’.  Do vậy cho nên những người này dù là người tri’ co’ sự hiểu biết, nhưng khi họ đối đầu với cảnh đáng giận thi` họ cũng khởi lên tâm phẫn nộ, khởi lên tâm sân giận, đo’ là một trường hợp thứ hai, trường hợp này chúng ta không phủ nhận rằng người ấy là người thiếu hiểu biết, nhưng chúng ta cũng phải nói là người này họ vẫn co`n thái độ kẻ phàm phu,

 

Với một thái độ thứ ba chúng tôi muốn đề cập ở đây, đo’ là thái độ thực sự của bậc tri’ tuệ, là bậc hi ểu biết là bậc đại giác ngộ hay ít nhất cũng là một người đang đi trên con đường đưa đến sự giác ngộ, đo' là hạng người mà thái độ của vị này gặp bất cứ trường hợp nào, cảnh ngộ nào cũng không giận, đo' là thái độ cao cả nhất trong ba hạng người.

 

Gặp chuyện đáng giận mà giận đo' là thái độ của kẻ tri',, nhưng thuộc về phàm phu tánh.

 

Co`n gặp chuyện đáng giận mà vẫn không giận, thi` đo' là thái độ của bậc tri' thuộc về bậc thánh hay co' tinh thần của bậc thánh. 

 

Như chúng ta đă biết bất cứ trường hợp nào, hễ tâm bất bi`nh, tâm sân giận sanh khởi thi` cũng đều là trạng thái tâm bất thiện.  Quan niệm thông thường của người đời thi` họ cho rằng co' những thái độ giận dữ phẫn nộ đáng khâm phục, như co' những người họ gặp cảnh bất bi`nh, họ ra tay làm việc nghĩa, gặp những kẻ tham quan ô lại hà hiếp dân lành v.v... người này cảm thấy kho' chịu bất măn phẫn nộ và ti`m cách để đối kháng lại bạo quyền đo', trong trường hợp này theo quan niệm thông thường của người thế gian thi` họ cho rằng đo' là hành động vừa co' tri' mà vừa co' dũng. 

 

Nhưng theo tinh thần của Phật Giáo, thi` cho dù với thái độ nào, mục đi'ch nào, nhưng hễ là tâm bất thiện, tâm sân sanh khởi thi` điều đo' cũng không được tốt đẹp.  Một vị Ty` khưu tu tập trong Phật Pháp, Đức Phật Ngài dậy trong bài kinh vi' dụ lưỡi cưa ở trong Trung Bộ kinh co' đề cập đến vấn đề này,

 

Đức Phật Ngài bảo rằng:

 

Này Chư Ty` kheo, với vị Tỳ kheo khi co' người xâm phạm đến mi`nh, mà vị Ty` kheo đo' khởi lên một y' niệm sân giận như vậy, gọi là vị Tỳ kheo không thực hành theo pháp Như Lai.

 

Cho nên ở đây người tri' thật sự, người hiểu biết thật sự phải là người dù gặp chuyện đáng giận cũng không giận, như vậy mới là một nội lực đặc thù, một nội tâm co' sức mạnh kinh khiếp.

 

Một người thiếu bản lĩnh về nội tâm, thi` người đo' không giữ được bi`nh tỉnhgiận trước hoàn cảnh đáng giận.  Đo' là câu trả lời của chúng tôi xin được san sẻ cùng đại chúng.  Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.


Minh Hạnh Biên Soạn