HÂN HOAN ĐÓN CHÀO CHƯ TÔN ĐỨC VÀ QUÝ PHẬT TỬ

   

 

Ngày 30 tháng 12, 2003

 

TT Giác Đẳng: Kính bạch TT Trí Siêu, kính thưa đại chúng, chúng ta có câu thảo luận số ba câu thảo luận cần nêu lên ở tại đây, tuy nhiên chúng ta cần trở lại với một ít lời tri`nh bày của Sư Uyên Minh và cũng xin thỉnh TT Trí Siêu cho biết y' kiến.

 

Bạch TT Trí Siêu, Sư Uyên Minh có nói rằng, cái dĩ văng về duyên sự, tức là tích truyện của bản kinh này  mà sư đă đọc ở đâu đó, nhưng mà theo chỗ Sư đệ đă đọc ở trong bốn bản sớ giải ở trong đó thi` một bản do đại học Howard ấn hành mà tu viện Thường Chiếu đă chuyển dịch sang tiếng Việt, trong bản dịch của tu viện Thường Chiếu thi` vẫn dịch y theo nguyên bản về trường hợp Đức Phật Ngài đến nhà của hai vị Bà La Môn này, khi ông Bà La Môn muốn cúng dường thực phẩm đến Đức Phật và ông đă nói rằng :  Đây là thức ăn co`n lại sau khi ông đă ăn rồi và ông muốn cúng dường Đức Phật, không biết Đức Phật có thọ nhận hay không.

 

Thi` Đức Phật Ngài nói rằng : "đối với một người đă đi khuất thực thi` tất cả thực phẩm đều giống nhau, dù là phần đầu, phần giữa và phần cuối".  Và Đức Phật Ngài đă hoan hỷ nhận phần thực phẩm co`n lại ở trong dĩa của ông Bà La Môn, và điều này đă khiến cho hai ông bà đă phát tâm hết sức là trong sạch về chữ Bikkhu, chữ Tỳ Khưu hay Khất sĩ mà sau đó hai ông bà đă hỏi Ngài. 

 

Bây giờ chúng ta đi vào câu thảo luận số ba.  Bạch TT Trí Siêu là ở trong chùa, có nhiều khi Phật tử họ đến chùa, họ mang trái cây hay mang thực phẩm để cúng vong, thi` Chư Tăng thường nói rằng thực phẩm đó Chư Tăng không thọ dụng. Xin TT Trí Siêu hoan hỷ giải thích cho Phật tử biết là theo luật, và cũng như theo tinh thần chung, tại sao có những thứ tàn thực, tức là thực phẩm dư thừa mà có thể cúng dường được, và trong trường hợp nào không nên cúng dường.  Bởi vi` chúng ta cũng nghe những câu chuyện là có những người họ đến chùa, họ không dám nêm nếm thức ăn, bởi vi` họ sợ ăn trước Chư Tăng bị tội, và đồng thời cũng có những người họ hay mang đồ cũ đến chùa, cái nào đồ dư đồ thừa họ đem đến chùa họ cúng dường, thi` đây là một điểm chẳng những liên quan đến giới luật mà co`n liên qua đến tinh thần nhân quả, liên quan đến luật cư sĩ. Xin TT Trí Siêu làm sáng tỏ cho điễm này.

 

TT Trí Siêu trả lời: Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, kính bạch TT Giác Đẳng, xin được trả lời câu thảo luận số ba do TT Giác Đẳng đă hỏi.  Ở đây như chúng ta đă biết rằng vấn đề tàn thực có nên cúng dường, hay không nên cúng dường, chúng ta có hai sự kiện: là trên phương diện khách quan và trên phương diện chủ quan.

 

Nếu trên phương diện chủ quan, có nghiă người thí chủ họ cố ti`nh đem tàn thực để cúng dường, cố ti`nh dùng thực phẩm đă dùng trước, co`n dư lại mới đem cúng dường, thi` điều đó không nên, là bởi vi` nếu họ làm như vậy đă tạo một điều phi công đức, nếu như họ có sự khinh thường đối với đối tượng xuất gia, đối với Đức Phật hay là các vị Tỳ kheo Tăng.

 

Co`n trường hợp thứ hai, dù cũng gọi là tàn thực, nhưng trong trường hợp đó thí chủ không phải là có sự cố y' dùng trước để dành phần tàn thực cúng dường cho Chư Tăng, mà vi` họ đă lỡ dùng một phần trước đó, rồi họ mới gặp được Đức Phật hay gặp được Chư Tăng, họ mới nhịn miệng để lấy phần co`n lại mà cúng dường đến Đức Phật và Chư Tăng, nếu trường hợp họ không co`n vật thực nữa.  Lúc bấy giờ tàn thực này được xem như là vật thí hợp pháp, bởi vi` tàn thực phát sanh sau tư tưởng, sau sự cố y' hướng đến sự bố thí.

 

Co`n nếu như một trường hợp khác, đó là trường hợp như Tôn Giả Racdhabala, Khi Ngài trở về quê nhà để thăm cha mẹ, lúc bấy giờ Ngài đi gần đến nhà, Ngài cũng ôm bát đi khuất thực, một người tớ gái ở trong gia đi`nh quyến thuộc của Ngài, mang một thứ cháo đă thiu tính đem đi bỏ, lúc bấy giờ Ngài Racdhabala đang đi khuất thực, và Ngài cũng muốn nhân dịp này tạo cơ hội thân báu nhân khi Ngài trở về nhà. Ngài đă hỏi rằng: "Này chị, nếu như cháo mà chị đang bưng trên tay, cháo đó cần phải đổ bỏ, xin hăy đổ vào trong bát ".  Lúc bấy giờ người tớ gái liền đem tô cháo nguội đó sớt qua bát cho Tôn Giả  Racdhabala . Trong trường hợp này chúng ta cũng biết là không phải người tớ gái của gia đi`nh Ngài Racdhabala, cố ti`nh đem loại tàn thực đó để mà sớt bát bố thí cho Ngài Rachdhabala với sự khinh bỉ, mà tại do Ngài gợi y' như vậy, yêu cầu như vậy cho nên nàng làm theo lời yêu cầu đó.  Trong trường hợp này chúng ta thấy hoàn toàn không lỗi lầm gi` cho người tớ gái khi họ cúng dường tàn thực.

 

Như trường hợp trong duyên sự khi ông Bà la Môn đó biết rằng mi`nh co`n thứ tàn thực, ông ta mới đi đến bạch hỏi Đức Phật về việc nếu như tàn thực này Ngài có nhận được không?, thi` lúc bấy giờ Đức Thế Tôn Ngài đă gợi y' rằng đời sống của vị Sa Môn, của một vị Tỳ kheo đi khuất thực thi` vật thực nào cũng là vật thực, dù đó là tàn thực cũng có thể thọ dụng được, Đức Thế Tôn đă gợi y' như vậy cho nên hai ông bà hết sức là hoan hỷ, phát lo`ng tịnh tín và đem vật thực đó đến cúng dường Đức Phật, trong trường hợp đó cả hai ông bà đều không có lỗi lầm, bởi vi` hai ông bà đă lên tiếng trước, đă hỏi trước, và được sự chấp của Đức Phật, thi` hai ông bà mới đến cúng dường cho Đức Phật.

 

Khi một người bố thí cúng dường nếu như họ biết đó là tàn thực, và họ cố ti`nh ăn trước để làm những thực phẩm đó trở thành tàn thực rồi mới đem bố thí sau, thi` như vậy đối với sự kiện này không nên cúng dường, bởi vi` làm như vậy họ sẽ mang hậu quả xấu về sau này khi họ được phát sanh lên quả vật thực phát sanh thi` chỉ là đồ vật thực cơm thừa canh cặn mà thôi.

 

Co`n ở đây nếu như gọi là tàn thực, nhưng thực sự người này hoàn toàn không có sự cố y' mà chỉ vi` đang lỡ dịp, và trông thấy một vị Tỳ kheo thi` người đó phát tâm hoan hỷ cúng dường phần co`n lại nếu như họ không có một thức ăn nào khác nữa, thi` trong trường hợp đó vẫn là có phước, điều đó chúng tôi cũng xin được góp y' trong câu hỏi này là như vậy. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Minh Hạnh biên soạn

   Trở lại câu hỏi
Trở lại Trang Phap Dam